Nghe Thu về xôn xao phố.
Ở thành phố phương Nam
này, thời tiết không chia thành bốn mùa rõ rệt như ngoài Bắc, nhưng khi những
cơn mưa rào không còn hối hả mỗi chiều nữa mà tầm tã khi đêm về là thấy lòng
mình dịu nhẹ những giấc mơ Thu. Khắp các nẻo phố, người ta dựng lên những dãy
cửa hàng “dã chiến” trên các vỉa hè đông đúc người lại qua, chưng bán các loại
bánh Trung Thu, màu băng rôn vàng rực rỡ, chiều đi làm về ngang qua là thấy
lòng lâng lâng cảm giác mùa về, mùa của tuổi ấu thơ rước đèn đêm hội…
Tháng Chín. Sài Gòn rộn
ràng sắc Thu không chỉ bởi các cửa hàng bán bánh nướng, bánh dẻo. Thu tràn trên
những mái ngói rêu phong qua sắc vàng ươm của nắng, trong cái dịu dàng của gió
và tỏa sáng trên những nụ cười học trò mùa khai trường. Mùa Thu đi vào chợ, leo
lên gánh hàng của chị bán rau, nhảy nhót trên những bông bí vàng e ấp, len vào
thúng đựng lê ki ma của những người bán dạo bên vỉa hè đường Điện Biên Phủ, lấp
lánh trong ánh mắt em bé giờ tan học khi mẹ chở qua hàng bán lồng đèn…
Thu phương Nam như mơ hồ
thế mà vẫn hiển hiện trong nhịp sống hối hả Sài Gòn… Ngang qua đại lộ Võ Thị
Sáu, thấy mùa Thu chạy lao xao theo đám lá vàng trên hè phố, trong hối hả của
dòng xe và thấy nhiều nhất là trong xao xuyến của chính bản thân mình khi hoài
niệm về miền tuổi thơ xa lắc, thuở háo hức khi được người lớn mua cho một chiếc
lồng đèn để rình rang cùng bạn bè rước đèn đêm hội trăng rằm.
Đi giữa thu Sài Gòn,
thấy lòng trào dâng một cảm giác yêu thương. Thương gánh hàng rau của mẹ tần
tảo năm xưa, thương mái tóc cha nhuốm màu thời gian sương gió. Thương cả ngọn
heo may phương Bắc đã gắn liền với ký ức tuổi thơ, hương hoa sữa thơm nồng
vương trong chiếc lá sen gói những hạt cốm sữa xanh ngào ngạt.
Mùa trở mình rồi đấy.
Hoài niệm ùa về khi đi giữa Thu phương Nam...
1 nhận xét:
Tôi thường nghe bản nhạc này trước khi bước vào một ngày làm việc mới, Các bạn hãy thử xem..
Đăng nhận xét