Người đàn bà yêu..

Yêu thơ để biết đa sầu

Yêu Trăng để biết bắt đầu mộng mơ

Yêu hoa để biết đợi chờ..

Yêu chồng con để dại khờ

thế thôi..!

Hoa tháng Ba..

Bâng khuâng hoa nở bên thềm
Để cho nỗi nhớ ngọt mền thành thơ...

Ninh niên khai bút, bút khai hoa
Kính chúc mọi nhà Phú Quý Đa
Mưa xuân rắc lộc, gieo tài đức
Quân tử hiền, nhân mới gọi là...


Hai thái cực..

Nàng đi bên trần thế
Chàng lội vào tháng năm
Nàng ướt át đa đoan
Chàng không màng thơ phú..

Chàng yêu như thác lũ
Nàng chiếc lá mỏng manh
Chàng thực tế phũ phàng
Nàng hoa rơi cũng khóc…


Thu về trong tôi..




Mùa thu đầy thơ mộng, mùa thu cũng gợi cho ta nhiều hoài niệm một thuở đã qua. Thu vàng có nét duyên rạo rực, thu vàng cũng cho ta nỗi niềm sâu lắng bâng khuâng. Một chiếc lá thu rơi trong chiều bảng lảng đưa ta về những kỷ niệm đã xa, nhưng cũng đẹp sao cho ta gửi hồn mình theo thuyền lá tới những chân trời ảo mộng đầy hoa..
Tôi yêu Mùa thu Hà Nội.Nếu Bạn đã một lần thanh thản đắm mình giữa sắc thu Hà Nội
Thì chắc Bạn cũng như tôi:
"Ai chưa yêu thì muốn được yêu
Ai đang yêu thì yêu nhiều hơn.."

Và..Tôi thấy mình đang Hạnh phúc
Vì tôi đang được yêu!
và..Tôi  cũng yêu Người...

Đóa vô thường...




 
 Thu đã về,  lá khởi vàng chưa nhỉ?
Khu vườn thơ chỉ còn lại tàn cây
Lối mòn xưa rêu phủ lá vương đầy
Cành trơ trọi, hay lòng người khô héo

Kìa ai đến, ai đi trong lạnh lẽo
Tím chiều buông.. ủ rũ đóa vô thường!

CHÚC BÌNH AN..

 

 Ai cũng có lúc bận lòng bởi hai chữ Tri âm
Ai cũng có khi phân tâm bởi những điều Được Mất
Nhưng Bạn hãy vững tin: Tình người luôn có thật!
Giữa bộn bề.. Được Mất Đúng Sai.

Mừng sinh nhật " Cuội"



Cảm ơn Tg: HA và TSTA đã tặng Trăng bài thơ này .. Trăng xin mạn phép đăng nó làm món Quà tặng SN ông xã tên "Cuội" của Mình !!



Chuyện xưa kể lại rõ ràng


Mặt trăng nơi ấy có nàng H.Nga


Mịn màng trắng muốt làn da


Lung linh ánh mắt thướt tha cái nhìn


Nhẹ nhàng tiếng nói như chim


Sơn ca buổi sáng gọi chào bình minh


Vì xa nàng cứ đinh ninh


Cuội ta chẳng thể tỏ tình được đâu


Chợt nhìn thấy cuội cưỡi trâu


Nàng bèn gửi xuống mấy câu chào mời..


Rằng hẹn ngày đẹp lên chơi


Nào ngờ cuội đến tận nơi hoa kỳ



Mua tầu vũ trụ phóng đi


Vì tình chuyện đó có gì khó đâu

Rõ ràng là đấng mày râu


Vài lần đánh võng là tầu đến nơi



Nhìn Nga cuội nhoẻn miệng cười


Tỏ tình âu yếm đất trời ngả nghiêng


Làm H.Nga thót cả tim..


Thành tụt huyết áp, thôi xin về nhà


Cuội đành ngồi gốc cây đa


Nhìn về vũ trụ bao la tuyệt vời..


  



  HAPPY BIRTHDAY TO YOU !!!

Tìm lại..

Em tìm lại anh trong những trang thơ
Tuổi hai mươi chợt về trong veo như giọt nước
Em vẫn là em, hiền ngoan như thuở trước
Vẫn viết thơ tình bên cửa sổ chiều mưa..

Khu vườn ..




Trong khu vườn tĩnh lặng

    Lối mòn nhỏ dấu xưa

    Hương hoa hồng thoảng đưa

    Vờn mặt hồ tĩnh mịch



    Tưởng bình yên giấc điệp

    Tường cao kín cổng vườn

    Ngăn cánh bướm chân ong

    Vào rừng đen hút mật

  



Rồi một hôm bất chợt

Gió đến từ trời xa

Chàng kỵ sỹ đưa thơ

Quện hương vườn thơm thảo

Gió vờn gò bồng đảo

Lá lay động đào nguyên

Mùi trăng tỏa rất quen

Ngựa dừng cương nước kiệu



Tình yêu thật kì diệu

Gió gặp hương hồng vàng

Thấy dáng vẻ cao sang

Ngất ngư say lưu luyến



Hồ thu em dậy sóng

Hãy xuống tắm đi anh

Nước em ngọt mát lành

Cho Tơ lòng thít chặt



Đang cuối cơn khao khát

Đường xa ngựa đói mềm

Gặp hồ trong, mát, thơm

Tắm tình em Chay mặn
....

 
 

Vườn chiều hương càng ngọt

Nước mạch từ cội nguồn

nồng nàn ứa vào anh

say dại khờ hoang dại



Em không thích mạnh bạo

Không thích thói phàm phu

Thích lịch lãm mơn man

Thích hương hơn là vị

Quả thị
Vườn thu còn ấm cỏ

Mềm mịn đón chân chim

Khi nhảy nhót trên cành

Khi sà vào thảm mịn

Khi chim lên đồi đứng

Lúc xuống tắm hồ trong

Chui vào chốn trầm hương

Rúc tận cùng nhụy ấm...

Dấu lặng..




Đã lâu rồi
lòng chẳng thấy xôn xao



dẫu rực rỡ
ngoài kia là nắng mới




Dù vẫn có
những buổi chiều chờ đợi



một người yêu
giờ đã gọi là Chồng..

Tóc dài..





Ai đem cắt ngọn tóc huyền
Ai đem thả giữa con thuyền dưới mưa
Tóc dài có nắng đón đưa
Tóc dài có kỷ niệm xưa che đầu

Thuyền ai lạc giữa sông sâu
Tình ai lạc giữa nhịp cầu mong manh

Tóc dài ngày ấy theo anh
Giờ đây theo mốt đã thành... ngang vai
Tóc dài ngày ấy trao ai
Mà sao nỡ để nắng mai cũng buồn!?

Nói nhỏ cùng Ai..






Chỉ là hạt cát dưới chân

Áo xô vạt rớt, dám gần bước hoa

Huệ thơm ánh nắng chan hòa

Ai kia nhường bước chị qua..ngang đường



Người ta của chị, chị thương

Chen chân nào dễ Chị nhường cho Em ?!

3 đồng 1 mớ tòm tem,

Chán cơm thèm phở ..để xem thế nào!



Tưởng rằng yêu lắm hay sao?

Con ong hẹn gửi.. hứa trao bông đùa.

Đâu kẻ thắng, đó người thua..

Liễu ê chề liễu, lòng chua chát lòng.



Giếng kia dẫu đục dẫu trong

Thay thân đổi phận, hãy mong cướp chàng.

Đò chiều muộn chuyến sang ngang,

Thôi thì ở lại, lỡ làng

thôi em…



HN 26/07/2010

Nói xấu chồng..




Cuộc thi kể về  những người chồng xấu xa và lười biếng nhất ..qua lời kể “xấu” của vợ vừa diễn ra tại công  sở trong giờ nghỉ trưa..và mình được vào top 3 với lời kể:
1- Chồng tớ thỉnh thoảng cũng có giúp đỡ tớ. Chẳng hạn như chiều qua, lúc xem Tivi, anh ấy có Nhấc chân lên cho tớ quét nhà.

2-  Bực quá đi chứ ! Tớ căm thù tột cùng cái người đàn bà đang muốn cướp chồng  tớ quá!
– Thôi, chuyện đã qua rồi, cậu ghen tuông làm gì?
Tớ có ghen đâu, tớ giận vì cái ả ấy lại bỏ cuộc sớm quá, Giá mà "Nó" cố gắng chiều chuộng và nhẫn nhịn chồng mình thêm chút nữa để anh ấy về bỏ vợ thì tốt biết mấy..
Ôi tội nghiệp cho cậu quá !!

Xin trân trọng mời các bạn Bog cùng tham dự, biết đâu có bạn giật giải cao hơn mình đấy!

 Mời..

Ngẫu hứng trăng thu..




Ai mang Đá giấu  vào Trăng
Để đêm khuya lạnh chị Hườngbuồn thiu
Mảnh tình giăng gió* ..hắt hiu
Cớ sao Trăng phải chắt chiu giọt buồn ?!

TỰ CHÚC

CHÚC   một ngày đặc biệt        
    MỪNG   vui trong năm này
           SINH   sôi nhiều phúc lộc
           NHẬT   nguyệt soi tâm hồn
           MƯỜI   nghiệp luôn vững vàng
 NĂM   THÁNG
                                                      vui ngập tràn 
                            CHÍN     phương trời bình an ! 


 

Người đàn bà..


Người đàn bà ngồi với gió giao mùa
Đem đớn đau ra hong cùng hạnh phúc
Mang trải nghiệm ra so cùng tuổi tác
Mang nỗi buồn ra so với niềm vui
Người đàn bà ngồi đếm sao rơi
Bất ngờ, thản nhiên, nàng nở nụ cười
Cứ thản nhiên như ngày vừa mới lớn
       Cứ dại khờ như thửa mới biết yêu..!      
 


ĐỢI..


Cứ mỗi chiều
        rời nơi ấy xôn xao
              qua cây cầu
                    những con phố ồn ào
                               ngược  thác ghềnh
                                              Anh về với tin yêu..
                                                                 biết rằng em đang đợi !
                  
Em thường hay tự nhủ lúc ngóng trông..
Đừng đánh thức nỗi buồn nơi ngõ vắng
Hãy gợi khát khao xanh
                         nơi tình yêu sâu lắng..
Có bao điều..
                      như muốn nói cùng anh !
                                         chợt sững lại trước mùa cây trút lá..
Trái đất sẽ  ra sao?
                    nếu mầu xanh không còn nữa..
và em sẽ ra sao..?
                       mỗi chiều phai sắc nắng
                                 không ngóng trông..
                                           cũng chẳng
                                                      đợi Anh  về!!         
                                                                                                                      
( H.N chớm đông 2011)              

Tôi học được...


09:29 16 thg 6 2012Công khai195 Lượt xem 11
Tôi học được rằng...
Sẽ không đủ nếu ta chỉ biết tha thứ cho người khác. Đôi khi cũng phải học cách tha thứ cho chính mình.

Tôi học được rằng...
Có những điều dù ta chỉ làm trong khoảnh khắc nhưng lại làm ta đau lòng cả đời.
Tôi học được rằng...
Mỗi khi xa rời người thân yêu, hãy luôn nói lời thương yêu nhất, bởi có thể đó là lần cuối ta gặp họ.
Tôi học được rằng...
Đã là bạn thân, dù không làm gì cả, ta vẫn có những phút giây tuyệt vời khi bên nhau.

Tôi học được rằng...
Tình bạn chân thành sẽ mãi lớn lên dù cho có cách xa ngàn dặm, và tình yêu đích thực cũng thế đấy.

Tôi học được rằng...
Chỉ vì ai đó không yêu ta theo cái cách mà ta mong muốn, điều đó không có nghĩa là họ không yêu ta hết lòng. Đối với một người Yêu thương ta, sẽ chẳng có vấn đề gì nếu chẳng may họ làm tổn thương ta, và hãy biết tha thứ cho họ vì điều đó.


Tôi học được rằng...
Bất kể con tim ta có tan vỡ, cuộc sống cũng sẽ chẳng dừng lại, và vẫn vô tình như không biết đến tổn thương của ta.

Tôi học được rằng...
Cuộc đời ta có thể bị đổi thay tại một khoảnh khắc nào đó bởi một người thậm chí ta không quen biết.

Tôi học được rằng...
Khi không vui, ta được quyền giận dỗi, nhưng lại tuyệt đối không được phép ******* và hung ác.


Tôi học được rằng...
Hãy chịu trách nhiệm về những gì ta làm dù điều đó có làm lòng ta nát tan.

Tôi học được rằng...
Nếu ta không làm chủ được hành vi của mình, nó sẽ điều khiển lại ta.

Tôi học được rằng...
Người trưởng thành có nhiều điều phải suy nghĩ với những kinh nghiệm đã qua, và có được những bài học rút ra từ đó, và không bao giờ quan tâm nhiều đến việc mình đã tổ chức bao nhiêu lần sinh nhật.

Tôi học được rằng...
Hoàn cảnh sống có ảnh hưởng đến việc hình thành nhân cách của chúng ta, nên hãy ý thức về điều đó.

Tôi học được rằng...
Chiếc áo không bao giờ có thể làm nên thầy tu.
Ta không nên quá háo hức để khám phá bí mật vì nó có thể làm thay đổi cuộc đời ta mãi mãi.
Tôi học được rằng...Dù hai người cùng nhìn vào một vật nhưng họ lại có thể thấy những điểm khác biệt rất lớn.. 

Thu phương Nam

 ( ST: Vì Tôi yêu miền đất Phương Nam & những con người ở đó !)


Nghe Thu về xôn xao phố.

Ở thành phố phương Nam này, thời tiết không chia thành bốn mùa rõ rệt như ngoài Bắc, nhưng khi những cơn mưa rào không còn hối hả mỗi chiều nữa mà tầm tã khi đêm về là thấy lòng mình dịu nhẹ những giấc mơ Thu. Khắp các nẻo phố, người ta dựng lên những dãy cửa hàng “dã chiến” trên các vỉa hè đông đúc người lại qua, chưng bán các loại bánh Trung Thu, màu băng rôn vàng rực rỡ, chiều đi làm về ngang qua là thấy lòng lâng lâng cảm giác mùa về, mùa của tuổi ấu thơ rước đèn đêm hội…

Tháng Chín. Sài Gòn rộn ràng sắc Thu không chỉ bởi các cửa hàng bán bánh nướng, bánh dẻo. Thu tràn trên những mái ngói rêu phong qua sắc vàng ươm của nắng, trong cái dịu dàng của gió và tỏa sáng trên những nụ cười học trò mùa khai trường. Mùa Thu đi vào chợ, leo lên gánh hàng của chị bán rau, nhảy nhót trên những bông bí vàng e ấp, len vào thúng đựng lê ki ma của những người bán dạo bên vỉa hè đường Điện Biên Phủ, lấp lánh trong ánh mắt em bé giờ tan học khi mẹ chở qua hàng bán lồng đèn…



Thu phương Nam như mơ hồ thế mà vẫn hiển hiện trong nhịp sống hối hả Sài Gòn… Ngang qua đại lộ Võ Thị Sáu, thấy mùa Thu chạy lao xao theo đám lá vàng trên hè phố, trong hối hả của dòng xe và thấy nhiều nhất là trong xao xuyến của chính bản thân mình khi hoài niệm về miền tuổi thơ xa lắc, thuở háo hức khi được người lớn mua cho một chiếc lồng đèn để rình rang cùng bạn bè rước đèn đêm hội trăng rằm.
Đi giữa thu Sài Gòn, thấy lòng trào dâng một cảm giác yêu thương. Thương gánh hàng rau của mẹ tần tảo năm xưa, thương mái tóc cha nhuốm màu thời gian sương gió. Thương cả ngọn heo may phương Bắc đã gắn liền với ký ức tuổi thơ, hương hoa sữa thơm nồng vương trong chiếc lá sen gói những hạt cốm sữa xanh ngào ngạt.

Mùa trở mình rồi đấy. Hoài niệm ùa về khi đi giữa Thu phương Nam...
 

Tình Biển..


08:04 16 thg 10 2012Công khai691 Lượt xem 78

Có bao giờ biển cả hết tình đâu
Sóng vỗ mênh mông tự buổi đầu
Muôn tay sóng ôm hoài bờ cát trắng
Bờ có lẽ trầm ngâm im lặng
Còn biển xanh nghịch ngợm lại yêu bờ..

Khi đêm về bờ ngủ dưới trăng mơ
Biển thao thức ru bờ trong nôi nước
Ồ,  có lẽ..từ ngàn năm về trước
Bờ gửi tình theo cát xuống lòng xanh
để trong ngầm sâu bao hạt cát long lanh
vì là biển nên tình yêu nổi sóng..?!

Bờ có thương xin chớ giận hờn
Bởi yêu  bờ nên sóng vỗ vào luôn
Bờ im lặng nên biển buồn..buồn lắm
Từ ngàn đời mà tình biển vẫn xanh
Vẫn mênh mông và cũng rất trong lành
Chỉ một màu xanh cho bờ soi bóng..

Bờ ơi bờ, Biển tặng cá trong nôi
Từ ngàn năm thầm kín của xa khơi
Có những lúc Biển cuồng điên dữ dội
Sóng dập dồn lên cát mãi Bờ yêu..
Có những khi Biển cũng hờn ghen
Và giận dữ tức hờn không làm sóng..

Những buổi sớm Biển cùng Bờ phơi nắng
Sóng tràn lên sóng tắm mãi cho bờ
Có những chiều lộng gió rất nên thơ
Hải âu trắng bay đầy trên mặt biển
Bờ có thấy dưới ngầm sâu xao xuyến
Tiếng rì rầm của Biển nhớ Bờ yêu
Hỡi Em, Bờ cát trắng yêu kiều!

Đóa vô thường...



15:00 25 thg 8 2012Công khai355 Lượt xem 21

 
 Thu đã về,  lá khởi vàng chưa nhỉ?
Khu vườn thơ chỉ còn lại tàn cây
Lối mòn xưa rêu phủ lá vương đầy
Cành trơ trọi, hay lòng người khô héo

Kìa ai đến, ai đi trong lạnh lẽo
Tím chiều buông.. ủ rũ đóa vô thường!
   

CẢM ƠN MÙA THU..



23:00 15 thg 9 2012Công khai1460 Lượt xem 49

Ai giấu bông hồng xanh

tặng Em ngày sinh nhật

Giấu một đời tất bật

tặng em những thong dong*


Cảm ơn Mẹ cho em

một giọng nói dễ thương

Cảm ơn Cha khiêm nhường

trao cho em cốt cách..


Em cảm ơn trời đất

cho em nét xinh tươi

Em xin cảm ơn đời

cho em nhiều may mắn


Xin tạ ơn cuộc sống

cho em những niềm tin!

Cảm ơn Anh và Con

cho Em nhiều hy vọng...


( Ngẫu hứng ngày sinh 15/09)



Sinh nhật Giéc ..



Nhật ký của Mẹ:
Ngày sinh của Con, mẹ con mình đang còn ở xa nhau cả ngàn cây số..Tổng đài quà tặng từ trái tim đã đưa bài hát NKCM với giọng ca mượt mà sâu lắng của Hiền Thục đến bên Con khi ấy con đang thực tập tại xưởng rất ồn ào nhưng con vẫn nghe trọn vẹn bài hát đó, rồi Con đã nhắn lại cho Mẹ : "Nghe bài hát xong, con suýt khóc đấy mẹ ạ...Biết ngay là Mẹ! Cảm ơn mẹ, tối về con sẽ gọi lại sau mẹ nhé" ... Mẹ biết rồi, Con trai của mẹ đang háo hức với tâm trạng của một chàng kỹ sư mới nhận việc mà.. Mẹ mừng lắm, nhưng vẫn không khỏi lo lắng về Con:  Giéc yêu của Mẹ!
........
Có một khoảng cách vô hình cứ lớn dần lên theo năm tháng giữa mẹ và con trai và mẹ cũng biết con vẫn vô tình cho đó là điều hiển nhiên; Nhớ những ngày đầu tiên đến lớp, Con đã nắm tay mẹ rất chặt như chẳng muốn rời.. rồi những ngày sau đó, nếu mẹ không đưa thì con lại "mè nheo" mà không muốn đên lớp..
Rồi bất giác một ngày Con thấy tự mình có thể đến trường mà không cần đến bàn tay của Mẹ đón đưa...
Có những ngày biết bao chuyện vui buồn ở trường, tối tối con sà vào lòng mẹ, thì thầm kể cho mẹ nghe, có bao tâm sự hồn nhiên và ngộ nghĩnh
của một cậu bé con ..và cứ thế mỗi ngày, mỗi ngày, sợi dây tình cảm, tình mẫu tử đã gắn kết mẹ con mình với nhau và tưởng như: Sẽ mãi mãi là thế!
Rồi một ngày kia mẹ thấy con làm điều gì đó không đúng với cậu bạn thân với người bạn gái của con, con đã vội vàng tìm cách thanh minh, khi Con phạm những sai lầm,con coi đó là điều hiển nhiên.. con có quyền ngụy biện và sẵn sàng lớn tiếng cãi lại mẹ cha và rồi một lúc nào đó con hiểu được ra, thì lời xin lỗi Cha Mẹ có lẽ cũng thật rụt rè & khó khăn..

Không phải cha mẹ cần con nói lời xin lỗi. Lòng mẹ đau, rất đau khi những khoảng cách vô hình cứ lớn dần lên như thế, và con đã tự bứt mình ra khỏi quỹ đạo của Mẹ Cha, tự tìm kiếm, xây dựng cho mình những nhân sinh quan riêng giữa cuộc đời bộn bề được mất đúng sai...
Nhưng bởi con là cuộc đời của mẹ của cha, nên dẫu có những muộn phiền, cách xa thì rồi tất cả cũng bị xóa mờ tan biến giữa lòng mẹ bao dung, những lỗi lầm cuộc đời của con, mẹ sẵn sàng rộng mở thứ tha.. và dù bước chân con có đi xa đến chân trời nào, thời gian rồi sẽ đổ đầy hư hao trên mái tóc màu sương muối của Cha, xếp từng vết chân chim trên khóe mắt, đôi tay của Mẹ, thì Yêu Thương nơi trái tim mẹ vẫn luôn tràn đầy..
Mẹ vẫn gửi vào gió mây đồng hành và sưởi ấm trên mỗi lối con đi, cùng những lời nguyện cầu của một tình Yêu thương chưa khi nào vơi cạn...

"..một ngày chợt nắng, một ngày chợt mưa, lòng mẹ chợt nhớ con vô bờ..
nhớ sao dáng hình, nhớ sao nụ cười, nhớ con từng giây phút cuộc đời..
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, Yêu Con nhất đời..."
Cố lên nha "Giéc" yêu của Mẹ !