CẬY..



Người ta cậy nụ cậy hoa

Riêng em cậy cái nết na tình người 

Cậy duyên trời phú vàng mười...

Để ai nghiêng ngả xuýt rơi mất mình!


DẠI VÀ KHÔN..


 Khi 20 tuổi: Em đã từng viết tên anh lên cát
và sóng biển đã cuốn trôi đi hết
 Đến tuổi 30:  Em vẽ tên Anh vào chuỗi thời  gian
Ngọn gió cũng vô tình  thổi bay  mất tăm
Tuổi 40 ..phải chăng em đã khôn hơn..!?
nên đã khắc tên anh vào trái tim mình
RỒI NHÂN RA TRÁI TIM MÌNH RỚM MÁU...