Trăng vàng Bog
Trăng thu đánh rớt nỗi buồn/ Ai mà nhặt được xin buông đừng cầm!
CẬY..
Người ta cậy nụ cậy hoa
Riêng em cậy cái nết na tình người
Cậy duyên trời phú vàng mười...
Để ai nghiêng ngả xuýt rơi mất mình!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Bài đăng Mới hơn
Bài đăng Cũ hơn
Trang chủ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét