Trăng vàng Bog

Trăng thu đánh rớt nỗi buồn/ Ai mà nhặt được xin buông đừng cầm!

Đóa vô thường...




 
 Thu đã về,  lá khởi vàng chưa nhỉ?
Khu vườn thơ chỉ còn lại tàn cây
Lối mòn xưa rêu phủ lá vương đầy
Cành trơ trọi, hay lòng người khô héo

Kìa ai đến, ai đi trong lạnh lẽo
Tím chiều buông.. ủ rũ đóa vô thường!
Người đăng: Unknown vào lúc 3.1.13
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ
Đăng ký: Đăng Nhận xét (Atom)

Lưu trữ Blog

  • ►  2012 (2)
    • ►  thg 12 (2)
  • ▼  2013 (27)
    • ▼  thg 1 (24)
      • CHA LUÔN LÀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG TUYỆT VỜI NHẤT…
      • Hoài niệm tháng mười..
      • Quà tặng cuộc sống..
      • Sinh nhật Giéc ..
      • CẢM ƠN MÙA THU..
      • Đóa vô thường...
      • Tình Biển..
      • Thu phương Nam
      • Tôi học được...
      • ĐỢI..
      • Người đàn bà..
      • TỰ CHÚC
      • Ngẫu hứng trăng thu..
      • Nói xấu chồng..
      • Nói nhỏ cùng Ai..
      • Tóc dài..
      • Dấu lặng..
      • Khu vườn ..
      • Tìm lại..
      • Mừng sinh nhật " Cuội"
      • CHÚC BÌNH AN..
      • Đóa vô thường...
      • Thu về trong tôi..
      • Hai thái cực..
    • ►  thg 2 (1)
    • ►  thg 3 (1)
    • ►  thg 4 (1)
  • ►  2014 (3)
    • ►  thg 1 (1)
    • ►  thg 3 (2)

Tổng số lượt xem trang

Giới thiệu về tôi

Unknown
Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi

2013

2013
Chủ đề Du lịch. Được tạo bởi Blogger.