Trăng vàng Bog
Trăng thu đánh rớt nỗi buồn/ Ai mà nhặt được xin buông đừng cầm!
Đóa vô thường...
Thu đã về
,
lá khởi vàng chưa nhỉ
?
Khu vườn thơ chỉ còn lại tàn cây
Lối mòn xưa rêu phủ lá vương đầy
Cành trơ trọi, hay lòng người khô héo
Kìa ai đến, ai đi trong lạnh lẽo
Tím chiều buông.. ủ rũ đóa vô thường!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Bài đăng Mới hơn
Bài đăng Cũ hơn
Trang chủ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét