Có bao giờ biển
cả hết tình đâu
Sóng vỗ mênh mông
tự buổi đầu
Muôn tay sóng ôm
hoài bờ cát trắng
Bờ có lẽ trầm
ngâm im lặng
Còn biển xanh
nghịch ngợm lại yêu bờ..
Khi đêm về bờ ngủ
dưới trăng mơ
Biển thao thức ru
bờ trong nôi nước
Ồ, có lẽ..từ ngàn năm về trước
Bờ gửi tình theo
cát xuống lòng xanh
để trong ngầm sâu
bao hạt cát long lanh
vì là biển nên
tình yêu nổi sóng..?!
Bờ có thương xin
chớ giận hờn
Bởi yêu bờ nên sóng vỗ vào luôn
Bờ im lặng nên
biển buồn..buồn lắm
Từ ngàn đời mà
tình biển vẫn xanh
Vẫn mênh mông và
cũng rất trong lành
Chỉ một màu xanh
cho bờ soi bóng..
Bờ ơi bờ, Biển
tặng cá trong nôi
Từ ngàn năm thầm
kín của xa khơi
Có những lúc Biển
cuồng điên dữ dội
Sóng dập dồn lên
cát mãi Bờ yêu..
Có những khi Biển
cũng hờn ghen
Và giận dữ tức
hờn không làm sóng..
Những buổi sớm
Biển cùng Bờ phơi nắng
Sóng tràn lên sóng
tắm mãi cho bờ
Có những chiều
lộng gió rất nên thơ
Hải âu trắng bay
đầy trên mặt biển
Bờ có thấy dưới
ngầm sâu xao xuyến
Tiếng rì rầm của
Biển nhớ Bờ yêu
Hỡi Em, Bờ cát trắng yêu kiều!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét