Sinh nhật Giéc ..



Nhật ký của Mẹ:
Ngày sinh của Con, mẹ con mình đang còn ở xa nhau cả ngàn cây số..Tổng đài quà tặng từ trái tim đã đưa bài hát NKCM với giọng ca mượt mà sâu lắng của Hiền Thục đến bên Con khi ấy con đang thực tập tại xưởng rất ồn ào nhưng con vẫn nghe trọn vẹn bài hát đó, rồi Con đã nhắn lại cho Mẹ : "Nghe bài hát xong, con suýt khóc đấy mẹ ạ...Biết ngay là Mẹ! Cảm ơn mẹ, tối về con sẽ gọi lại sau mẹ nhé" ... Mẹ biết rồi, Con trai của mẹ đang háo hức với tâm trạng của một chàng kỹ sư mới nhận việc mà.. Mẹ mừng lắm, nhưng vẫn không khỏi lo lắng về Con:  Giéc yêu của Mẹ!
........
Có một khoảng cách vô hình cứ lớn dần lên theo năm tháng giữa mẹ và con trai và mẹ cũng biết con vẫn vô tình cho đó là điều hiển nhiên; Nhớ những ngày đầu tiên đến lớp, Con đã nắm tay mẹ rất chặt như chẳng muốn rời.. rồi những ngày sau đó, nếu mẹ không đưa thì con lại "mè nheo" mà không muốn đên lớp..
Rồi bất giác một ngày Con thấy tự mình có thể đến trường mà không cần đến bàn tay của Mẹ đón đưa...
Có những ngày biết bao chuyện vui buồn ở trường, tối tối con sà vào lòng mẹ, thì thầm kể cho mẹ nghe, có bao tâm sự hồn nhiên và ngộ nghĩnh
của một cậu bé con ..và cứ thế mỗi ngày, mỗi ngày, sợi dây tình cảm, tình mẫu tử đã gắn kết mẹ con mình với nhau và tưởng như: Sẽ mãi mãi là thế!
Rồi một ngày kia mẹ thấy con làm điều gì đó không đúng với cậu bạn thân với người bạn gái của con, con đã vội vàng tìm cách thanh minh, khi Con phạm những sai lầm,con coi đó là điều hiển nhiên.. con có quyền ngụy biện và sẵn sàng lớn tiếng cãi lại mẹ cha và rồi một lúc nào đó con hiểu được ra, thì lời xin lỗi Cha Mẹ có lẽ cũng thật rụt rè & khó khăn..

Không phải cha mẹ cần con nói lời xin lỗi. Lòng mẹ đau, rất đau khi những khoảng cách vô hình cứ lớn dần lên như thế, và con đã tự bứt mình ra khỏi quỹ đạo của Mẹ Cha, tự tìm kiếm, xây dựng cho mình những nhân sinh quan riêng giữa cuộc đời bộn bề được mất đúng sai...
Nhưng bởi con là cuộc đời của mẹ của cha, nên dẫu có những muộn phiền, cách xa thì rồi tất cả cũng bị xóa mờ tan biến giữa lòng mẹ bao dung, những lỗi lầm cuộc đời của con, mẹ sẵn sàng rộng mở thứ tha.. và dù bước chân con có đi xa đến chân trời nào, thời gian rồi sẽ đổ đầy hư hao trên mái tóc màu sương muối của Cha, xếp từng vết chân chim trên khóe mắt, đôi tay của Mẹ, thì Yêu Thương nơi trái tim mẹ vẫn luôn tràn đầy..
Mẹ vẫn gửi vào gió mây đồng hành và sưởi ấm trên mỗi lối con đi, cùng những lời nguyện cầu của một tình Yêu thương chưa khi nào vơi cạn...

"..một ngày chợt nắng, một ngày chợt mưa, lòng mẹ chợt nhớ con vô bờ..
nhớ sao dáng hình, nhớ sao nụ cười, nhớ con từng giây phút cuộc đời..
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, Yêu Con nhất đời..."
Cố lên nha "Giéc" yêu của Mẹ !

4 nhận xét:

Unknown nói...

Cảm ơn các bạn đã ghé thăm Bog Trăng vàng,Chúc ngày mới luôn Hạnh phúc và Bình an!

Unknown nói...

"Xin trời... phù hộ những người thân cùng bạn hữu của con mãi mãi được
khỏe mạnh và hạnh phúc."



Trời nói: "Chỉ cho 4 ngày thôi."

"Thế thì xin Trời cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trong những ngày
mùa xuân, những ngày mùa hè, những ngày mùa thu và những ngày mùa
đông."



Trời nói: "Chỉ cho 3 ngày thôi."

"Nếu chỉ được 3 ngày thì con xin cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc
trong ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai."



Trời nói: "Chỉ cho 2 ngày thôi."

"Như vậy con xin cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trọn ngày, buổi
sáng và buổi tối."



Trời nói: "Chỉ cho 1 ngày thôi."

"Vâng, vậy cũng được."



Trời thắc mắc hỏi: "Như vậy là ngày nào?"

"Con xin cho họ được mạnh khỏe và hạnh phúc từng ngày."



Trời mỉm cười nói:

"Tốt lắm. Những người thân và bạn hữu của con bao gồm những người nào
nhận được e-mail này sẽ được khỏe mạnh và hạnh phúc mỗi ngày."



Chúc Mọi người Xuân mới thật vui tươi và Hạnh phúc!

Lão cóc ghẻ nói...

con ơi bao giờ con sẽ như anh giec của bác trăng vàng. ba bắt đầu thấy hoang mang quá bull yêu của ba ơi

Lão cóc ghẻ nói...

ba hoang mang quá bull ơi. khi nào thì con sẽ như anh giéc nhà bác trăng vàng . ba sợ wá bull yêu ạ